Kể lại một câu chuyện em đã được nghe hoặc được đọc về chủ điểm Hòa bình

Kể lại một câu chuyện em đã được nghe hoặc được đọc về chủ điểm Hòa bình

Thứ sáu , 07/10/2016, 21:13 GMT+7
     

Đề bài: Kể lại một câu chuyện em đã được nghe hoặc được đọc về chủ điểm Hòa bình.

Bài làm

Mình xin kể cho các bạn nghe câu chuyện Ước vọng hòa bình của tuổi thơ mà mình đọc được trên báo Khăn quàng đỏ.

Chuyện kề rằng: ở lớp 5A trường Tiểu học Nguyễn Chí Thanh, phường Phú Hải, thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình, có bạn tên là Trần Ngọc Kiên Giang khi xem tivi của chương trình VTV3 phát sóng, bạn thấy xuất hiện một cô bé có gương mặt thật dễ thương tên là Na-ka-mu-ra - tác giả của bức tranh Tác hại của chất phóng xạ từ hai quả bom nguyên tử mà Đế quốc Mĩ đã ném xuống đất nước Nhật trong thế Chiến thứ hai. Na-ka-mu-ra sinh ra đã bị tật nguyền. Hai chân của bạn không lành lặn như người bình thường. Được cái, trời phú cho bạn một năng khiếu đặc biệt: năng khiếu hội họa. Ngay từ khi vào học những lớp đầu cấp Tiểu học, bạn đã nối tiếng với những bức tranh về Màu xanh của em được tuổi thơ của cả thế giới khâm phục. Và bây giờ, Na-ka-mu-ra đang học lớp cuối cấp bậc Tiểu học, nghe tin Mĩ phát động chiến tranh tại Iraq - một cuộc chiến tranh đẫm máu mà cả nhân loại đang lên án. Hàng trăm ngàn người dân vô tội đã bị bom đạn Mĩ giết chết, Na-ka-mu-ra đã vẽ bức tranh Tác hại của chất phóng xạ nhằm để phản đối chiến tranh. Một lần nữa, tuổi thơ của nhân loại lại hết sức khâm phục và ngưỡng vọng Na-ka-ma-ra. Bạn Trần Ngọc Kiên Giang đã viết một bức thư gửi cho Na-ka-mu-ra bày tỏ sự ngưỡng vọng của mình. Bức thư mà Kiên Giang viết có nội dung như sau: “Bức tranh của bạn mang một thông điệp thật lớn lao: Phản đối chiến tranh và ước vọng của tuổi thơ được sông trong hòa bình, hạnh phúc. Mình rất thích môn vẽ Na-ka-mu-ra ạ! Bạn là một cô bé đang vượt lên trên sô' phận của mình đây. Tác hại cua chât phóng xạ đã làm cho đôi chân của bạn không bình thường như chúng mình. Nhưng ý chí và nghị lực của bạn, ước mơ của bạn thật đáng cho trẻ em trên toàn thế giới khâm phục. Bức thư này, mình muôn bày tỏ sự cảm phục của mình đối với bạn và muốn làm quen với bạn. Để từ đây, chúng mình có thê trao đổi với nhau qua những bức thư ngắn ngủi như thế này. Mình xin dừng bút đây. Chúc bạn thành công trên con đường hội họa”.

Câu chuyện mà mình đọc được là thế đấy. Có lẽ sắp sửa tới đây, mình cũng như Kiên Giang sẽ cô gắng vẽ một bức tranh về ước vọng hòa bình của tuổi thơ chúng mình, góp cùng Na-ka-mu-ra chặn đứng chiến tranh, đế trái đất chúng mình được sống trong hòa bình hạnh phúc.