Sau khi tự tử ở giếng Loa Thành, xuống Thuỷ cung, Trọng Thuỷ gặp lại Mị Châu. Hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện đó

Sau khi tự tử ở giếng Loa Thành, xuống Thuỷ cung, Trọng Thuỷ gặp lại Mị Châu. Hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện đó

Thứ tư , 13/04/2016, 20:42 GMT+7
     

Đề bài: Sau khi tự tử ở giếng Loa Thành, xuống Thuỷ cung, Trọng Thuỷ gặp lại Mị Châu. Hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện đó.

Tham khảo bài làm của bạn Trần Ngọc Ý Nhi - Trường THPT Rạch Kiến - Lớp: 10A9

       Tôi là Trọng Thủy, con vua Triệu Đà. Sau lần theo cha chinh phạt Âu Lạc, tôi đã gây một tội lỗi nghiêm trọng đối với người vợ hiền, ngây thơ trong sáng của tôi, ₫ó là Mị Châu. Mị Châu đã chết dưới lưỡi kiếm oan nghiệt của vua cha. Hồn nàng theo cha xuống biển rồi trở thành chị em với công chúa- con vua Thủy Tề. Để tạ tội với nàng tôi quyết sẽ xuống Long Cung 1 phen.

my chau trong thuy

        Như đã biết, tôi thì đã chết vì tự tử trong giếng Loa Thành giờ đây tôi không còn thể xác nữa mà chỉ  là một vong linh nhỏ bé. Tôi sợ ánh sáng nên không thể đi gặp vợ vào ban ngày được, tôi quyết định khi đêm vừa sập đến, tôi sẽ lập tức đến với nàng ngay.  Trời đã tối, những cái cây vô hồn, vô hại vào ban ngày ban đêm bỗng trở nên đáng sợ, âm u vô cùng.  Rừng cây đen xì, những chiếc lá khẽ cựa vào nhau, hòa với tiếng gió than bỗng trở nên một âm thanh não ruột. Tôi nhờ vào rừng cây ấy mà tránh được con người.  Đã hơn quá nửa đêm, lòng tôi giờ đã lạnh,  tôi nửa muốn ở nửa muốn đi vì không biết Mị Châu có tha thứ cho mình,  nhưng mặc cho thái độ lưỡng lự của tôi, gió vẫn vô tình đẩy linh hồn tôi đi xa ngút. Tuy xa nhưng tôi không mệt, tôi chẳng cần nghỉ ngơi một phút nào. Cuối cùng biển Đông đã dần hiện ra trước mặt tôi.

      Tôi tiến lại gần, cảm thấy mình có chút gì đó hèn nhát vì đã từng lưỡng lự trên đường đi. Nhưng cuối cùng vì cái chết oan của Mị Châu và tình vợ chồng bao lâu gắn bó đã thôi thúc một linh hồn "tội đồ" nhưng tôi phải đến bên nàng ngay lập tức.  Tôi bước xuống biển, biển lúc này lạnh. Tuy lạnh nhưng không cứa nổi hồn tôi, tôi bơi thẳng xuống đáy biển, thủy cung lộng lẫy đã hiện ra trước mắt. Tôi tiến lại nhưng chẳng may một cọng rêu xanh đáng ghét lại giữ lấy chân tôi. Lạ nhỉ? Tôi là linh hồn cơ mà, làm sao cọng rêu có thể giữ được chân của một linh hồn? Tôi nghĩ và cho rằng đây chắc là cọng rêu thần, một cọng rêu có ý nghĩa như một sợi tơ hồng giữ cho tôi và Mị Châu gặp lại.

      Quả thật chỉ một loáng sau cửa thủy cung dần hé mở, Mị Châu bước ra, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn mái tóc ấy, nhưng nụ cười trên môi nàng đã tắt. Mị Châu ra ngoài để thu hoạch rong biển, nàng tiến lại gần cọng rêu  đã cuốn chân tôi,  nàng thảng thốt, kêu lên:

- Trọng...Thủy...là chàng?

   Nước mắt  nàng tuôn ra hóa thành châu khi nó hòa với vị mặn của biển Đông, nàng ôm lấy tôi. Tôi lắp bắp:

- Nàng... nàng tha thứ cho ta nhé?

  Mị Châu sẽ lắc đầu, nhìn tôi một cái rồi nàng lẻn đưa mắt qua sang trái. Lúc này mắt nàng đã nhoè hơn trước, nàng nói:

- Vì cớ sao chàng đối xử với thiếp như thế. Tình thiếp trao chàng là nguyện một lòng, nhưng chàng lại vì chữ hiếu mà phụ thiếp. Nếu bây giờ thiếp chấp nhận cùng chàng trọn nghĩa chồng vợ thì chẳng phải thiếp là kẻ bất hiếu, bất nghĩa hay sao?

     Tôi đau đớn nhưng biết làm sao,  lỗi sai cho tôi gây ra, kết cục bi thảm này phải do tôi gánh lấy. Quả thật chẳng lẽ một câu "xin lỗi" của tôi có thể khiến lòng nàng vơi đi?

     Trước quyết định đó của nàng Mị Châu, tôi đành buông một lời từ biệt:

- Xin lỗi nàng Mị Châu, lúc trước ta vì chữ hiếu mà đã phụ nàng nhưng sau khi thấy xác ngọc của nàng qua chiếc áo lông ngỗng, ta đã nhận ra, ta rất yêu nàng. Nay nàng đã nói vậy,  ta đành phải quay về Diêm Phủ để hóa thành kiếp súc sanh hòng chuộc lại tội lỗi.

     Mị Châu không nói không rằng nhưng khẽ thấy đôi mắt đượm sầu của nàng, tôi biết nàng đang phân vân và khó xử lắm. Nàng quay người sang hướng mặt trời mọc,  những tia nắng đầu tiên xuất hiện, nó tô hồng cả một Long Cung sâu thẳm. Nàng quay phắt người lại nói vội vàng:

- Chàng nên đi mau!

  Nhưng đã muộn, ông mặt trời đã lên cao hơn, bình minh đã chớm nở; trên mặt biển những chiếc tàu, thuyền đánh cá của ngư phủ đang lênh đênh trên sóng. Từ dưới nhìn lên, những chiếc tàu to lớn, hùng vĩ bỗng trở nên nhỏ xíu, chậm chạp như một chiếc lọ nhỏ ai vứt trên sông. Tôi dần dần tan biến...

    Ánh nắng chan hòa của mặt trời đã xuyên qua người tôi.  Đau đớn và rạn nức chính là cảm giác lúc này.  Có lẽ trời cao cũng không thể thứ tha cho một linh hồn lạc lõng như tôi. Tôi tan vỡ trong vòng tay của Mị Châu riêng nàng vẫn được bảo vệ bởi viên thuốc thần của vua Thủy Tề. 

     Linh hồn tôi không còn nguyên vẹn nữa và cho đến phút cuối tôi vẫn chưa được nghe hai tiếng "tha thứ" từ miệng nàng Mỵ Châu...